• Để tham gia Diễn đàn, hãy đăng ký để trở thành thành viên chính thức. Tìm hiểu thêm.

Thơ gửi con yêu!

BonBon

New Member
Staff member
#1
Con biết rồi, bố mẹ đã hết yêu!
Đã từ lâu gia đình mình chẳng còn là mái ấm.
Bố thì dửng dưng, mẹ thì âm thầm chịu đựng,
Còn đứa em thơ quá nhỏ chẳng biết gì...

Con biết rồi, gia đình mình sắp đến lúc chia ly!
Con đã đọc được sự buông xuôi trong đôi mắt xa xôi đượm buồn của mẹ,
Con biết bố không còn thiết tha ngôi nhà này bởi vô vàn lí lẽ,
Chỉ còn hai đứa trẻ muốn níu giữ một hạnh phúc tưởng chừng rất giản đơn...

Con biết rồi, như vậy có lẽ sẽ tốt hơn!
Còn gì buồn bằng bữa cơm lặng im trong tủi hờn mặn chát...
Bốn người miễn cưỡng cười với nhau bằng cái nhếch môi đượm màu nhợt nhạt,
Níu kéo chẳng ích gì, mọi thứ đã vỡ tan!

Bao nhiêu gia đình có những đứa con không ngoan,
Nhưng bố mẹ chúng vẫn yêu thương nhau và yêu thương cả chúng.
Hai chúng con chưa bao giờ để bố mẹ buồn đau, thất vọng,
Sao chúng con phải chịu sự trừng phạt thế này?

Con phải làm gì để quay lại quá khứ đây?
Quay lại ngày cả gia đình mình ôm lấy nhau trong tiếng cười hạnh phúc....
Tất cả chỉ mơ thôi, con biết giấc mơ của con chưa bao giờ là thực,
Hoặc hiện tại nhẫn tâm xóa ký ức mất rồi!

Con biết gia đình mình sẽ phải xa nhau thôi!
Nước mắt con rơi cũng chẳng khiến nụ cười hé ra thêm lần nữa,
Định mệnh và cuộc đời đánh rơi gia đình mình thành muôn ngàn mảnh vỡ,
Chẳng có khi nào chắp lại được lành nguyên...

Con thương bố, thương mẹ và thương cả em!
Bố mẹ sẽ ra sao khi tuổi già ập đến?
Em con rồi một ngày sẽ khôn lớn,
Nhưng thiếu thốn tình thương và chẳng biết định nghĩa hai tiếng “Gia Đình”.

Liệu trên đời có những vị thần linh?
Con xin đánh đổi mọi điều cho một lời nguyện ước.
Gia đình mình hạnh phúc bên nhau êm đềm như thuở trước,
Tận thế giáng xuống đây con cũng nguyện cam lòng!

Nhà mình có thể không xa nhau không???

Tác giả : Du Phong
>>> Gửi : Singlemum … Vĩ đại
 
Last edited: