• Để tham gia Diễn đàn, hãy đăng ký để trở thành thành viên chính thức. Tìm hiểu thêm.

Giá như

Mỹ Hạnh Cassandra

New Member
Staff member
#1
Hôm nay bỗng nhiên cảm thấy lòng mình chao đảo....
Đã quá lâu rồi tôi không còn màng đến quá khứ, không còn giận hờn ai nhưng hôm nay lại thấy những thước phim nhuốm đầy máu, nước mắt ấy lại quay về. Không quá nhiều hận thù mà lại đan xen cả tiếc nuối....
Sáng nay tôi đã ném về phía anh ta một cái ly, gằn từng tiếng trong cổ họng:
- Đừng - bao - giờ hỏi em câu đó một lần nào nữa!!!
Lần đầu tiên cũng là lần duy nhất trong mười mấy năm kể từ khi yêu, sống chung, ly thân, chia tay với nhau, tôi đã nổi giận với ba của con mình. Gọi là "ba của con" bởi vì chúng tôi chẳng còn là vợ chồng nữa. Bởi vì anh ta đã đứng trước mặt tôi, áo quần chỉnh tề, chìa khóa cầm trên tay và hỏi tôi một câu rất đỗi dịu dàng:
- Em muốn ăn gì?
Kí ức trong tôi lại ùa về, nói đúng hơn là những mảnh kí ức như phần vụn vặt của một tấm gương đã vỡ, lạnh ngắt, sắc nhọn cứa vào da thịt tôi nhuốm máu....
Nhiều năm trước.... Anh luôn là người chiều chuộng tôi, thấu hiểu tôi, và ngọt ngào hơn tất cả mọi người đàn ông mà tôi từng gặp. Anh cũng làm tôi ngưỡng mộ về sự thông minh... Tôi đã bỏ cả gia đình, công việc và ở nhà làm vợ, làm mẹ theo ý của anh, tôi khi ấy hạnh phúc với lựa chọn của mình. Tôi chìm trong hạnh phúc ngọt ngào cho tới khi nó không còn ngọt ngào nữa....
Một buổi chiều, khi đó tôi mang thai mới hơn 2 tháng, đi chợ về rồi tôi bỗng thấy thèm ăn miến gà, rất thèm, tưởng tượng như nếu có ngay món miến gà ở đây tôi có thể ăn liền một lúc 3 tô. May quá lúc đó anh về tới nhà.
Đã 3 ngày rồi anh ta lấy lí do nhiều công việc và phải tiếp khách khuya nên đã ngủ ngay tại nhà hàng mà không về nhà. Đợi anh ta tắm xong tôi nói chiều nay muốn cùng nhau đi ăn miến gà, tôi đang rất thèm ăn món đó. Anh ta không trả lời ngay mà thở dài một tiếng rất nhẹ, lát sau mới nói:
- Anh còn bận nhiều công việc, phải đi bây giờ, em tự nấu cái gì mà ăn.
Tôi hoàn toàn hụt hẫng. Trái tim như ai bóp mạnh. Cảm thấy tủi thân vô cùng. Chồng người ta chăm sóc vợ như thế nào khi nghén? Tôi lại tự AQ mình rằng thôi anh ấy bận, mình ở nhà phải chăm sóc anh ấy, không nên làm anh ấy mệt thêm, anh ấy đi làm đã vất vả rồi, lại thêm mình mè nheo nhăn nhó nữa thì chắc không chịu nổi,... Thế nên tôi chỉ im lặng, buồn rầu nhìn anh ta phóng xe đi. Quá tủi thân tôi ngồi khóc một mình, khóc một lúc thì lau nước mắt và nghĩ: hãy tự chăm sóc mình để anh ấy yên tâm mà làm việc.
Thế là tôi đứng dậy, dắt xe ra và tự mình đi ăn món miến gà mình muốn. Trong cái thị xã bé tý ấy chỉ có một quán miến ngon nhất, nổi tiếng nhất, tôi chạy xe máy đến đó, định bụng sẽ ăn ngay một tô to cho con khỏe, mua thêm 1 tô mang về để đêm anh ta có về sẽ có cái mà hâm nóng cho anh ta ăn.
Tôi hăm hở bước vào quán, chưa kịp gọi gì thì đập vào mắt tôi là anh ta. Anh ta đang ngồi ngay trong quán, bên cạnh là một cô gái khá trẻ, trời lạnh nhưng cô ta vẫn mặc áo hở cổ, hở ngực, đối diện họ trong cùng 1 bàn là 2 người nữa quay lưng về phía tôi, tất cả đang ăn uống nói cười vui vẻ. Anh ta trìu mến gắp một miếng gà, cẩn thận chấm vào chén muối tiêu, bỏ sang tô của kẻ bên cạnh, rất đỗi dịu dàng!
Còn tôi đứng như hóa đá!
Tôi ước đó chỉ là một cơn ác mộng, do tôi vì quá nhàn rỗi mà tưởng tượng ra. Tôi tự cắn mạnh môi mình bật máu, đau điếng. Không phải là mơ, không phải ác mộng, không phải tôi hoang tưởng, là thật!
Người đàn ông tôi yêu hơn cả bản thân mình là đây! Người đàn ông tôi bất chấp gia đình phản đối để yêu, từ bỏ cả công việc trong mơ, từ bỏ cả vị trí sắp thăng tiến, làm ngơ trước bao đàn ông trẻ đẹp và giỏi giang để mà yêu là đây. Người đã từng lẽo đẽo đi theo tôi cả 1 năm trời, từng thề sẽ yêu tôi dù trời có sập xuống, người đã khóc và xin tôi tha thứ, xin tôi đừng bỏ đi, người đã thề sẽ dùng nửa đời còn lại để bù đắp cho những thiệt thòi mà tôi phải chịu, bù đắp cho máu và nước mắt của tôi đã rơi...
Tôi lặng lẽ quay đầu bước đi. Tôi còn biết làm gì? Tôi chẳng nghĩ được gì cả, chẳng còn biết mình có nên bay vào đó mà đánh ghen hay không nữa. Tôi chỉ biết leo lên xe và chạy thật nhanh về nhà. Con đường không đến 2km sao mà dài thế, sao mờ mịt, nhòa đi vì nước mắt...
Từ đó về sau tôi không bao giờ ăn lại món miến gà cả. Mỗi cọng miến trở thành một đoạn dây thép gai, cào xé nát ruột gan tôi. Tôi cũng không bao giờ để một người đàn ông nào làm mình tổn thương được nữa...
7 năm trôi qua rất nhanh khi viết lên trang giấy, nhưng với mẹ con tôi nó là một quãng đường đầy nước mắt, tất nhiên hạnh phúc cũng luôn ngập tràn và như một liều thuốc vô hình chữa lành các vết thương.
Và hôm nay, vào một ngày nắng đẹp, anh ta đến và nói muốn đưa con đi ăn bằng giọng nói, cử chỉ vô cùng dịu dàng, nhún nhường. Tôi vốn muốn để anh ta tự đưa con đi ăn mà không có tôi giống như mọi lần, nhưng con cứ nài nỉ: "Lần nào ba tới đưa con đi ăn cũng đều không có mẹ, con muốn một lần cả nhà mình ba người cùng đi ăn với nhau"
Lời con trẻ như ngàn mũi kim đâm vào tim người làm mẹ như tôi. Tôi gật đầu đồng ý miễn cưỡng, nở một nụ cười với con, giấu nước mắt vào trong, con nhanh nhảu chạy vào phòng riêng đóng cửa thay đồ. Anh ta đứng trong phòng khách, tay cầm chìa khóa xe, giọng rất nhẹ nhàng, miệng khẽ cười, ánh mắt lấp lánh nói với tôi:
- Em muốn ăn gì?
Tôi ném cái ly đang cầm trên tay về phía anh ta, lòng như chất chứa một quả bom chỉ chờ phát nổ.
- Đừng bao giờ hỏi em câu đó một lần nào nữa. Nếu ngày xưa anh biết em muốn ăn gì khi mang bầu và đừng đưa con đàn bà khác đi ăn món em thích thì bây giờ đã không thế này!
Anh ta đứng đó lặng thinh trong giây lát rồi tự đi tìm chổi hốt hết mớ thủy tinh từ cái ly vừa rơi xuống. Con tôi chạy từ trong phòng ra ngơ ngác, tôi đành nói: " Mẹ lỡ tay làm rớt cái ly! "
Tôi lẽ ra đã quên rồi, tưởng mình đã quên rồi, đã cố gắng quên hết rồi nhưng sao vẫn nhói lên trong lòng như vậy?
Tôi bỏ vào trong toilet, ngồi đó và khóc. Tôi tiếc những ngày qua, tiếc hạnh phúc tôi từng có, tiếc hơn 10 năm thanh xuân, tiếc mọi thứ... Giá như ngày đó tôi tỉnh táo hơn, khéo léo hơn để không trở thành gánh nặng, thành người thừa, giá như anh biết trân quý tình cảm ngờ nghệch của tôi hơn,..... Thì giờ này tôi đã có thể thoải mái mỉm cười bên những người tôi yêu. Và con tôi, đứa con bé bỏng và nhạy cảm, khéo léo và ngây thơ sẽ không phải thiếu vắng tình yêu của người cha, sẽ không phải năn nỉ "cả nhà mình 3 người..."
Giá như....
 

More Thread Same Category