• Để tham gia Diễn đàn, hãy đăng ký để trở thành thành viên chính thức. Tìm hiểu thêm.

Chuyện nhỏ!

Cỏ Dại

New Member
#1
IMG_20170918_230118.jpg

1h sáng 10/01/2018.
Lúc này, đáng ra là tôi đã ngon giấc nhưng hôm nay đặc biệt quá, sáng sớm Facebook nhắc tôi kỉ niệm về một tấm ảnh mà khiến cho cả ngày lòng tôi ko hề dễ chịu. Ngày nay của năm trước, tôi có dẫn theo cô bé con vãn cảnh chùa, bức ảnh đó chụp tại chùa và chủ nhân của tấm ảnh ko ai khác là của con gái tôi!

Tôi sinh ra và lớn lên ở tỉnh nghèo miền Trung, tôi chịu ảnh hưởng lớn lao của nề nếp gia phong còn nhiều lạc hậu. Nói về con người tôi, chuẩn nhất có thể dùng từ h thẳng thắn, bướng bỉnh, hiếu thắng, cố chấp, bộp chộp và liều lĩnh, chính ba tôi từng nói tôi giống như một con ngựa ko thể mắc dây cương.
Vì bản tính đó mà có lẽ mọi quyết định lớn nhỏ trong cuộc đời tôi hầu như chưa ai có thể tham gia được, kể cả ba mẹ tôi.
Nói về cuộc hôn nhân tôi lựa chọn càng ko ai có ý kiến nhưng điều thật sự khiến tôi lấy chồng cũ thì có lẽ ko một ai biết.
Trong một note, tôi từng nói vạn bất đắc dĩ tôi bị biến thành con giáp thứ 13 chỉ khi tôi mới 18 tuổi. Đến tận hôm nay những người bên cạnh tôi cũng ko ai biết câu chuyện đó, đó là nỗi đau mà tôi ko cho phép mình hé môi nhắc đến.

Mối tình đầu, mối quan hệ chưa hề có bất kì một toan tính, tôi vẽ ra cho cuộc tình của mình một bức tranh đa màu sắc, tôi đã dành tất thảy sự thuần khiết của một đứa con gái mới lớn để yêu người đàn ông đó.
Bỗng dưng có một ngày, có một người con gái khác muốn làm bạn với tôi, cả 2 đứa con gái thao thao bất tuyệt về chuyện tình của mình, tự hào lắm. Chỉ có duy nhất kẻ ngốc là tôi ko hề biết "cô bạn" đó đang kể về bạn trai cô ấy và cũng chính là người yêu lúc đó của tôi!
Nếu ko có đêm định mệnh đó, có lẽ tôi vẫn luôn ảo tưởng về hạnh phúc của bản thân. Đêm đó, tôi gọi cho bạn trai, máy bận....uh chuyện thường thôi, vì anh là nhà báo.
Tự nhiên tôi quay máy gọi "cô bạn", máy cũng bận.... có lẽ cô ấy đang nói chuyện với bạn trai.
Suy nghĩ của tôi chỉ có đơn thuần như vậy, máy của cả 2 liên tục bận cho đến tận khuya đêm đó.
Bỗng dưng có một dự cảm mơ hồ về 2 người đó. Tôi soạn tin:
- "Anh có quen ai tên là Trang ko anh?"
Ngay lập tức tôi đc reply là:
- " Bạn thân của anh muốn tìm hiểu xem người con gái anh yêu thương thế nào đấy, anh đang bận!"
Lúc đó trong đầu tôi lại suy nghĩ những điều khác và quay mục đích của mình sang "cô bạn":
-" Anh Nhật kể cho em hết về chị rồi!"
Đúng như linh tính của tôi, tôi nhận được call của cô ấy, đc nghe cô ấy kể về chuyện tình của họ, dù tôi quen và yêu anh trước nhưng lại là kẻ thứ 3 vì mối lương duyên của họ đã được định sẵn vì "công danh".

Tôi bước chân ra khỏi mối quan hệ đó với cảm giác chưa bao giờ tôi nói ra được bằng lời. Đúng 10 năm trôi qua, tôi và anh từng lướt qua nhau nhưng chưa bao giờ đối mặt, dù chỉ là 1 phút.
Chính xác là tôi dành mất hơn 5 năm sau đó để quên anh, tôi bước vào cuộc hôn nhân của mình với lí do là chồng cũ của tôi cùng quê với anh. Rất gần!
Nghe vậy, chắc ai cũng nghĩ rằng tôi ấu trĩ.
Vâng, tôi cố chấp, cố chấp chính cả trong chuyện tình cảm của mình.
Với tính cách, lối suy nghĩ của tôi lúc đó ko hề phù hợp làm con dâu một gia đình thuần Bắc, vì thẳng như ruột ngựa nên tôi bị cuốn vào những rắc rối khôn cùng.

Cha ông từng nói " lấy nhu trị cương" nhưng sự cứng rắn của tôi ko thể lấy đầy cái hố nhu nhược của anh xã.
Tôi ko oán trách anh vì tôi sai khi bắt đầu mối quan hệ với anh khi lòng tôi chất chứa đầy hình ảnh người đàn ông khác. Anh nói đúng, tôi là vợ nhưng những người kia là người thân của anh. Anh ko thể dung hòa được nên anh muốn rút.
Chả sao hết.
Tôi tôn trọng anh.

Nhưng vấn đề ko nằm ở đó mà là đến độ tuổi đó, 27 tuổi tôi nhận ra con người tôi chùng xuống, đằm thắm lại, tôi ko còn nhìn nhận vấn đề bằng sự hiếu thắng, cố chấp của bản thân...

Tôi gặp trở ngại vì xuất thân của tôi, vì gia đình của tôi, vì cái tư tưởng phong kiến, gia trưởng, vì nề nếp gia tộc, thêm nữa là em gái tôi cũng là SGM vì bị bỏ rơi, tôi đắn đo, tôi suy sụp vì ko thể để cho 2 chị em cùng chung cảnh ngộ, rồi ba mẹ tôi chỉ biết rúc vào bụi rậm!
Vì những điều đó, tôi và con gái đã từng có những ngày lay lắt nơi cửa chùa, đã từng có cái đêm giao thừa ngập trong nước mắt, từng có ngày oi bức trong phòng trọ chỉ hơn 7m2. Từng có những ngày đơn thân độc mã giữa cái thành phố xa lạ, mẹ là bờ vai cho con, còn là chổ dựa cho mẹ. Con gái tôi từng có những ngày ngồi cửa ngóng mẹ từ 7h sáng đến 22h đêm, từng có những ngày mẹ chỉ cho ăn mỗi mỳ tôm úp.

Với cô bé 3 tuổi đó tôi đã bắt trải nghiệm rất rất nhiều, ko phải tôi ko biết thương con mà tình thế ko cho tôi làm khác được. Tôi nhận ra, người mẹ nào cũng ưu ái con nhưng cuộc đời và số phận thì không, muốn tồn tại bắt buộc ta phải tranh đấu, phải thích nghi. Và con gái tôi buộc phải thích nghi với điều đó!
Bé chấp nhận ở với người lạ khi mẹ đi làm, tự ăn, tự chơi, tự ngủ và chưa bao giờ được đòi hỏi.

Với mẹ, con cái đến độ tuổi nào là đủ lớn?
Tôi ko có câu trả lời.
Còn bạn?
- Khi nào con bạn đủ lớn để bạn yên tâm đi làm?
- Khi nào con bạn đủ lớn để bạn yên tâm gửi trẻ?
.....

Sẽ là không bao giờ hết những đắn đo đó.

Tôi nhận ra tôi đã phí hoài rất nhiều thời gian và sự lãng phí đó khiến tôi đến ngày hôm nay.
- Thay vì chấp niệm yêu một người đàn ông mà tôi sai lầm, tôi tổn thương tôi.
- Thay vì đau khổ tại sao tôi không biết dành cho mình những hạnh phúc.
- Thay vì tuyệt vọng tại sao chúng ta ko hi vọng thật nhiều nhỉ?

Vậy nên, trước khi bị cuộc đời này thải loại bạn và con của bạn, hãy học chấp nhận, bước qua và tiến lên!

Hôm nay, con gái tôi vẫn đang bệnh nhưng tôi ko buồn mà cùng con vui cười mỗi ngày, hi vọng mỗi ngày.
Bạn nghĩ gì khi đứa con 3t nói với mình rằng:
" Mẹ ơi, ngày mai con khỏe, mẹ cười đi mẹ!".
Hôm nay, tôi vui vì chính con gái tôi dạy tôi hi vọng trong khi tuyệt vọng nhất!
Tôi mong, sẽ có người hiểu ý câu chuyện thực tế của tôi!
Ngày hôm nay chưa phải là tận thế! Thế nên bất cứ chuyện gì đã, đang và sẽ đến với bạn chỉ là chuyện nhỏ thôi. Bạn sẽ vượt qua được khi bạn có NIỀM TIN!
P/s: Ngôi chùa con gái tôi chụp ảnh và mẹ con tôi đã từng lưu lại sống ở đó là Chùa Hồng Ân, thôn Gừa, xã Liêm Thuận, huyện Thanh Liêm, tỉnh Hà Nam.
 
Last edited by a moderator: