• Để tham gia Diễn đàn, hãy đăng ký để trở thành thành viên chính thức. Tìm hiểu thêm.

Chư Yang Lak – Nơi ở của Giàng Trời

connaito

New Member
Staff member
#1
Hãy cùng tôi làm một chuyến hành trình đi về vùng cao nguyên đất đỏ, trời lạnh với sương mù và chinh phục ngọn núi Chư Yang Lak nơi vườn quốc gia Chư Yang Sin… mình được nhiều thứ hơn thế, được tình bạn bè, đồng đội khi luôn có được sự quan tâm nhau trên mọi bước chân - con dốc, được ngắm cảnh trời – mây – núi đẹp đến nao lòng, thấy yêu và thương lắm những vùng đất đỏ mình đi qua.

Hồn ta hỡi hãy tiêu diêu,
Tung đôi cánh rộng khinh phiêu chín tầng.
Hãy tung cánh chim bằng muôn dặm,
Cưỡi gió mây bay thẳng về Nam.
Bay về quê cũ giang san,
Hồ Trời vùng vẫy miên man thỏa tình.
...
Còn ta khinh khoát vô cùng,
Sánh vai nhật nguyệt vẫy vùng khinh phiêu.
Quên mình, quên hết mọi điều,
Quên tên, quên cả bao nhiêu công trình.
Sống đời sống thần linh sảng khoái,
Như Hứa Do chẳng đoái vương hầu.
Uống ăn nào có chi đâu,
Mà lo với lắng cho dầu lòng ai.
... (Trang Tử)



* Núi Chư Yang Lak – Nơi ở của Giàng Trời

Chư Yang Lak là một ngọn núi cô độc nằm trong quần thể của vườn quốc gia Chư Yang Sin, thấp hơn ngọn Chư Yang Sin (1688m so với 2500m), hiện ít người biết đến, đó cũng là cái may mắn vì khi khám phá ngọn núi này mình được hưởng trọn những khung cảnh đẹp đẽ và hoang sơ nhất của núi rừng, mà không có nhiều dấu vết và rác thải của nhiều du khách. Dẫn đường cho bọn mình là anh Ma Trinh (nghĩa là cha của Trinh theo cách gọi của người M'nong), anh bảo Chư Yang Lak nghĩa là Nơi cư ngụ (Chư hay Cư) của Giàng (Yang là Trời), rất thiêng với người đồng bào nơi đây và anh cũng nhắc nhở là khi tới đỉnh núi không được đùa giỡn hay nói tục...



Nhóm di chuyển bằng xe máy khoảng 40km từ Buôn Mê Thuột, đến ngã 3 Yang Reh thì rẽ phải, sẽ gặp ngay hồ Yang Reh khá đẹp, có thể nghĩ ngơi và chụp ảnh một chút rồi lên đường tiếp.



Khi đến chân núi, gởi xe tại nhà dân, phân chia đồ và chụp hình kỷ niệm. Xong xuôi cả đoàn xuất phát lúc 8g30, vai ai cũng ba-lô nặng trĩu với đồ cá nhân, đồ ăn, nước uống (3 lít với nam và cả lều nữa).



Chặng đầu tiên là đường bằng thoai thoải, qua 1 suối nhỏ và đi ngang rẫy của người đồng bào. Khi đến con thác lớn cũng là nơi đánh dấu cửa rừng và chân núi, từ đây từng con dốc bắt đầu hiện ra trước mắt, những chặng đầu tiên thật không thể thở nổi một phần do chưa quen với thời tiết vùng cao và nhịp độ di chuyển. Cố gắng hít thở đều và nghĩ đến những điều hạnh phúc đang chờ phía trước như được uống nước, được nghỉ mệt, được ngắm cảnh đẹp trên đỉnh núi...



Một tiếng, hai tiếng cứ vừa đi vừa dừng cho các bạn nữ nghỉ mệt, và tận hưởng không khí núi rừng trên từng bước chân. 12g dừng lại nghỉ trưa với nắm cơm, nắm xôi đã chuẩn bị tối hôm trước, cảm giác ấy là nắm xôi với tép khô ngon nhất mà mình từng ăn...



* Rừng ơi! Mở ra!
Sau 1 con dốc khoảng 40 độ hoàn toàn không có cây vịn, bạn sẽ đến đoạn rừng ẩm ướt, nơi đây là lãnh địa của vắt. Sinh vật đáng sợ hút máu, khi cắn không có cảm giác máu chảy không cầm được (vì vắt sẽ tiết ra chất chống đông máu, hãy lấy mạng nhện trong rừng đắp vào sẽ cầm máu), bình thường chỉ nhỏ như cây tăm mà khi no nó phình to ra bằng đầu ngón tay cái, hãy di chuyển nhanh qua nơi này, tìm nơi quang đãng mà nghỉ mệt... Nhiệt độ càng giảm khi cả nhóm lên cao hơn và ở sâu trong rừng.



Dốc ở khoảng 1400m càng đứng hơn với khoảng 45 độ, may là có khá nhiều cây để bám và làm điểm tựa. Có 1 khoản đất khá bằng phẳng ở 200m cách đỉnh, bạn có thể cắm trại dựng lều khá thoải mái, nhưng cả đoàn quyết định đến điểm cắm trại cách đỉnh núi khoảng 100m, nơi này khá nghiêng ngủ lều sẽ bị trượt (nên mang theo võng và bạt nếu quyết định cắm ở đây).



Chiều xuống có trong rừng có sương rất nhiều nên sẽ khá lạnh, mình đi lúc đầu mùa mưa nên trời chuyển mưa và mây tràn xuống mặt đất. Bạn tưởng tượng mình đang ở trong khung cảnh huyền ảo như trong phim với rừng xanh, mây trắng lãng đãng giăng mờ, tiếng côn trùng kêu râm ran và cái lạnh ở chốn rừng núi hoang vu đang ngấm dần vào da thịt... Lặng người ngồi nghỉ mệt, cũng như nhìn ngắm cảnh rừng, làm mình suy nghĩ: những cánh rừng hàng trăm năm nuôi dưỡng con người, rừng cho gỗ, cho mật, cho trầm, cho thức ăn và bảo vệ con người trước thiên tai (lũ lụt) mà giờ đây con người đang đối xử như thế nào với rừng...



Sau khi nghỉ mệt mọi người bắt tay vào việc, mỗi người một tay: nhóm lửa, dựng lều, chặt tre xiên và chuẩn bị thức ăn với gà nướng, thịt heo nướng, cháo trắng... mọi người ai cũng nhiệt tình, đa tài và quan tâm chăm sóc lẫn nhau, thật là ấm áp. Tất cả đã xong, tụi mình ngồi quây quần bên bếp lửa ấm nóng, cùng nhâm nhi ly rượu mang theo cho đỡ lạnh người, chia nhau từng chén cháo ăn chung... Giản dị và thân tình – bữa ăn cùng bạn bè giữa núi rừng lúc này chỉ có một mùi vị – mùi của hạnh phúc mà có bao nhiêu tiền cũng không đổi được...



Vì sao chúng ta lại thấy vui, thấy hạnh phúc như vậy nhỉ? – lúc đó mình tự hỏi. Vì trước đó đã trải qua nhiều sự “tột cùng”, mệt mỏi - đói – lạnh nên được nghỉ ngơi, được ăn uống và sưởi ấm cùng những người bạn đã đồng hành với mình là cả một món quà “xa xỉ” nhất là nơi hoang vu như thế này...

Kết thúc một ngày đầu tháng 5 bằng một đêm cắm trại ở rừng, chờ sớm mai lên đỉnh núi ngắm bình minh với mây trời của Đak Lak…
 
Last edited: